Name

Hoa Dã quỳ ở Ba Vì.

Sau một ngày đi phỏng vấn 2 nơi vào thời điểm gần trưa và đầu giờ chiều, mình thấy thấm mệt. Chợt nhớ ra mình vẫn bỏ ngỏ ngày viết freewritting thứ 2.

Ngày xưa đi học mình rất ghét tên của mình. Nó là một cái tên siêu nổi bật, siêu độc và cũng rất rất là hay. Chính vì nó hay, nên mình hay thường xuyên được xướng tên trước cả lớp, hay bị kiểm tra bài, hoặc là bất chợt thầy cô giáo tiết đó thích cà khịa mình.

Bản tính của mình cũng được xem là một đứa khá ngang ngược và cá tính ở những lớp thời học sinh, lên tới đại học thì mình chuyển sang ở ẩn thui (vì thời đại học chúng mình học kiểu tín chỉ, mình chả thân nổi ai trong lớp, cũng như chẳng thể chơi với ai thực sự gắn kết, bởi các bạn ấy cũng không thể chơi với mình, do mình sao đó, mình nghĩ thế).

Tới thời gian hết sinh viên, chuyển sang chuẩn bị quá trình từ unemployee sang employee này thì mình vẫn luôn bị chú ý bởi chiếc tên này. Mặc dù mình rất ngại, nhưng mình nghĩ cái tên là một cách để làm mình khác với những ứng viên khác, nếu tên hay, biết đâu lúc cân nhắc nhà tuyển dụng lại chọn mình :))

Về nguồn gốc cái tên, tên mình được sinh ra khi bố mẹ bảo là nhà mình lúc ấy siêu nghèo. Cả bố và mẹ đều thất nghiệp và ít tiền, nên để tránh việc tiêu xài hoang phí thì tên mình được sinh ra có nghĩa là “Bảo vệ tiền”, kiểu như saving money vậy á.

Có 2 loại người trên thế giới: 1 là cái tên đi liền với tính cách, tức là tính cách người ta được bố mẹ và môi trường nắn chỉnh như cái tên mà bố mẹ người ấy đã đặt ra; 2 là cái tren đi ngược với tính cách, tức là tên và tính là 2 chuyện khác nhau, luôn xung đột nhưng bổ trợ cho nhau. Mình nghĩ là mình đang là loại người số 2. Khi mà tên mình có nghĩa là giữ tiền, nhưng mình lại không phải là người như vậy lắm. Hic.

Hồi bé mình rất ghét tên mình, ghét tới nỗi có lần còn đòi mẹ cho đi đổi giấy khai sinh đi, đổi tên đi cho bớt kêu. Nhưng lớn dần, mình hiểu ra đó là cả tâm tư của bố mẹ vào mình. Là bố mẹ kì vọng ở cuộc sống của mình sẽ tốt hơn cuộc sống lúc đấy của bố mẹ, và cũng vì hi vọng của bố mẹ – con cái là hi vọng của cha mẹ ấy. Tới giờ nhiều khi mình vẫn hơi đau đáu với tên mình, nhưng mình trân trọng công sức suy nghĩ và sự thương yêu của bố mẹ dành cho mình hơn. Khi là con, mình không để ý tới phần tên của mình nhiều, mà mình tập trung hơn vào làm con của bố mẹ.

Có 1 câu của Osho mà tự dưng mình nhớ ra, là chúng ta chẳng là ai cả. Thật ra câu ấy dài lắm, nhưng ý hiểu của mình là chúng ta trước nay sốbg trong cái bản ngã, coi trọng phần nhận xét đánh giá của người ngoài vào bản thân mình. Hay như cái tên, cũng chỉ đơn giản là một cách nhận diện mình, mà ta lại coi trọng vào nó quá, nhiều khi quên mất đi phần người trong mình.

Nghĩ lăng nhăng một chút, mình nghĩ cái tên giống như một thương hiệu cá nhân vậy. Nếu bản thân không hề tốt, sẽ chẳng còn ai nhớ tới mình, hay chính xác hơn, người ta chỉ ấn tượng vì cái tên chứ không phải vì những điều bên trong của mình. Nếu bản thân tự cảm nhận đủ, hay người biết tự tin về bản thân và phát triển những thế mạnh vốn có, cái tên đơn giản đưa ta tới một thương hiệu, có thể trở thành một affection, hoặc chỉ đơn giản, là với những người hiểu mình, nhắc tới tên là nhớ tới thương hiệu là mình.

Vậy nên, mình chỉ muốn nhắc nhở bản thân mình, rằng hãy sống thật tử tế khi còn có thể, đừng để cái tên là cái thứ làm mình trở thành đứa sáo rỗng, mà nên để cho bản thân mình đủ để tạo thành cái tên ấy.

Đăng bởi shimenguu

I’m Shi. This is my journey in the 8-week-practice Freewriting.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu