#1

Và mình lại quên mất freewritting day 3.

Chủ để hôm nay là tự do viết về ngày hôm nay. Mình viết vào lúc ăn cơm tối xong, no phè phỡn và lên nhà ngồi nghỉ đợi ngô luộc.

Hôm nay mình về quê, như một lịch về quê hằng tuần, nhưng lần này mình cảm giác khác hơn xíu.

1. Mình có 1 người anh trai, hơn mình 8 tuổi và đã lấy vợ. Con của anh là cháu mình, hiện cũng 23 tháng rùi. Ngày xưa mình và anh mình thân nhau lắm, dù đánh cãi nhau ầm ĩ và hay trêu nhau thế nào, thì hai anh em vẫn đùm bọc nhau, giúp đỡ nhau. Nhưng từ hồi anh ấy lấy vợ, mình cảm giác mình mất anh trai rồi. Lí do tới từ việc mình ghét vợ của ảnh, và việc nữa là anh ấy chỉ nghe mọi thứ cô ta nói. Hai người phải cưới nhau vì cái thai – hay là cháu mình lúc ấy đã 5 tháng rồi. Và tới giờ, thằng bé đã gần 2 tuổi. Nhưng tuần trước, mình và mẹ sau nhiều ngày quan sát, đã ngỡ thằng bé bị tự kỉ, khi nó có rất nhiều dấu hiệu, một trong số đó là chưa biết nói, không muốn học nói, chỉ thích la hét, và thích xoay vòng vòng. May mắn, 2 hôm sau ngày mình lên Hn, thì thằng cu được đi khám và bác sĩ chuẩn đoán nó mới bị Chậm ngôn ngữ. Vì sau điều này làm mình cảm thấy khác, vì mình mong được về xem xem thằng cu thế nào, mình có thể ghét bố mẹ nó, nhưng trẻ con không có tội, và mình cũng rất yêu quý thằng bé. Mình thấy vui nhiều lắm, vì về nhà thấy nó vẫn lớn hằng tuần, bắt đầu nói nói mỗi lần cần gì thay vì hét, và chịu khó ăn. Bố mẹ và ông bà cũng hạn chế được nó xem tivi, thay vào đó để nó nghịch ngợm chơi bời, nói chuyện nhiều hơn, nói những từ ngữ và chuyện bt với nó. Nhưng bản tính nhiều khi vẫn thế, mẹ nó vẫn lười chăm con bằng việc mở tivi cho nó ngồi im, còn bản thân ngồi lướt đt. Việc này làm mình thấy việc nuôi con cái thực sự là điều và trọng trách, nó không đơn giản là mình thích gì làm nấy nữa, mà là nuôi dưỡng cá tính cho trẻ, để nó mai sau cũng được một suy nghĩ tự lập, làm người có học và tử tế.

2. Sau 3 tháng thất nghiệp, cuối cùng mình cũng có việc. Nếu như tháng 4 là tháng của sự từ chối, thì tháng 5 khởi đầu với mình bằng việc phỏng vấn 3 nơi bất ngờ, phù hợp theo những hướng đi mình hướng tới. Và thời khắc khó khăn tới, là khi mình phải chọn lựa xem sẽ cống hiến cho bên nào. Và mình chọn công ty thứ 2 mình đã phỏng vấn trong tuần. Tháng 3 và 4 mình đã vô cùng stressed về việc thất nghiệp và vẫn ăn bám của mình, mình đã luôn tự hỏi có phải mình thua kém, mình dốt nát hay vì sao? Mình liên tục so sánh với những người cùng trang lứa khác, và mình thực sự rất khó chịu về bản thân. Bằng một lí do sáng suốt bên trong nào đấy, mình nhận ra mình phải nâng cao chuyên môn của mình, và thay vì stressed về cái việc thất nghiệp, hay chọn bừa một công ty để làm, thì mình quyết định lùi một bước, từ từ dấn từng bước nhỏ và thị trường và ngành nghề của mình, và đọc thêm, học thêm cũng như xác định cho mình một con đường nâng cao chuyên môn. Hôm trc đi xe, có 1 anh tốt bụng đã khuyên mình một câu “Bây giờ em còn trẻ, đừng coi trọng tiền làm gì. Em hãy cố gắng kiếm một môi trường để mình học hỏi kinh nghiệm, tốt nhất là môi trường nước ngoài, vì ở đó em mới thực sự được cống hiến, luôn học hỏi, và tự do trao đổi kiến thức. Dù cho chậm một chút, nhưng đấy là con đường dài.” Thực sự mình vẫn rất lưỡng lự về bản thân, vẫn rất mông lung về hướng đi cho mình, nhưng nhờ câu nói này, mình tạm yên tâm thực sự về hướng đi của mình, cũng như công ty mình đang chọn mặt gửi vàng. Và tuần này, mình rất hạnh phúc vì có thể về với mẹ để báo với mẹ tin mừng này của mình, vì mình biết mẹ là người lo nhất cho mình, ngày đêm thấp thỏm vì sợ mình thất bại.

Lâu lắm rồi mình mới lại gặp một cơn mưa rất to, kèm sấm và chớp rồi bầu trời như cơn bão lớn ở quê. Mùa hè tới thật rồi!!!

Đăng bởi shimenguu

I’m Shi. This is my journey in the 8-week-practice Freewriting.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu