
Hai tuần vừa qua, mình bắt đầu với công việc mới, và cũng là lúc mình quên đi những liệu pháp mình đang tham gia.
About new job,
Sau 2 tuần làm việc và bắt đầu quen với guồng quay công việc, mỗi ngày tỉnh dậy mình không có nhiều cảm giác mệt mỏi không muốn đi làm, không có cái cảm giác của sự tội lỗi ngày bước chân tới công ty như công việc cũ gần nhất, hay cũng như là cảm giác quá áp lực vì mọi thứ xung quanh như công việc chính thức đầu tiên mình được nhận. Môi trường mới này là trải nghiệm của sự tìm hiểu kĩ và lưỡng lự kĩ càng của mình, có thể những ngày đầu mình cũng bị những sao nhãng từ một công ty khác offer cao hơn, nhưng cuối cùng, mình đã quyết định gắn bó với môi trường nơi đây, nơi mà mình nghĩ mình sẽ học được nhiều thứ trong lộ trình sự nghiệp của bản thân. Hơn nữa, mỗi ngày đi làm mình đều khá là thoả mái, có thể những áp lực ngày đầu tiên mình tự tạo ra làm mình thấy mệt mỏi mỗi lần bước chân về nhà, nhưng mấy chị ấy luôn động viên mỗi khi thấy mình cố gắng quá. Mặc dù có người nay người kia, nhưng mình thấy ở đây có mội đội ngũ làm việc là ra làm, rất nghiêm túc với công việc cũng như sự gắn bó của người ta ở công ty này. Mình nghĩ mitnh có thể nghỉ việc sau 2-3 tháng hay nhiều có thể 1 năm thôi, nhưng ở đây mình tin sẽ là môi trường học tập rất tốt cho mình.
About me?
Hai tuần vừa qua, mình bắt đầu học được việc tập trung làm việc của mình hơn, tức là bớt chú ý tới những thứ không liên quan. Thật ra mình nghĩ mình chẳng thay đổi gì nhiều lắm đâu, trừ việc lắng nghe hơn vì đi làm mà, mình lại còn là thuộc cấp Just Graduate thui, chứ chưa phải Fresher hay là Junior, nên phải lắng nghe với để ý quan sát mọi người hơn để có thể giúp đc mn làm hiệu quả công việc hơn. Mình thích ngắm đường phố mỗi khi tan làm, như ngắm cây phượng nở hoa rất đẹp, đỏ rực mà không còn nhiều người bứt để ăn chiếc cánh đặc biệt duy nhất, ngắm những bông bằng lăng tím ngắt cả đường Tân Mỹ mỗi sáng đi và mỗi chiều về, rồi xem trên đường lại thấy cảnh người dân có gì đó hay ho… Nhưng mình lại hơi ngại việc phải đi xe máy đi làm, dù xăng rất rẻ, mình cũng chủ động hơn được việc giờ làm và nấu cơm trưa nữa, hay thậm chí cả việc mình được bao tiền vé gửi xe, nhma mình vẫn lười lợm, mình thích ngồi trên xe bus hơn.
Hôm nay chợt thấy một post của tổ chức nọ, mình thấy ngừi iu cũ. Mặc cho sự ích kỉ, nhỏ nhen của anh ta khi vẫn liên tục đay nghiến mình về mọi thứ mình đã và đang làm, mình vẫn mong cho người ta sẽ tìm thấy một nơi tốt hơn, để cho người ta học được cách rộng mở cánh cửa tâm hồn với nhiều người hơn, để biết lắng nghe thực sự là như thế nào. Mình đã từng mù quáng tin tưởng vào việc phải răm rắp nghe theo sự chỉ đạo của một người khác, cho tới khi mình nhận ra mình phải làm chủ cuộc sống của mình, phải có chính kiến và lí tưởng cá nhân của mình. Thật ra mình hoàn toàn có thể đay nghiến anh ta như cách anh ta đi nói với hàng nghìn người bạn anh ta về mình, về một quá khứ sai làm của mình. Mình tuy là người ưa thích việc hoài niệm, nhưng sẽ không bao giờ hối hận về bất cứ việc gì đã làm, chỉ có nhận ra nó sai hay đúng rồi rút kinh nghiệm, hay tiếp tục phát huy. Nên mình thấy việc nhai đi nhai lại những việc như vậy, được coi là nhỏ nhen. Và rồi làm như vậy để được gì? Để nhận được sự vui vẻ, hạnh phúc và thoả mái trong tâm hồn của mình? Hay chỉ đơn giản là nhai đi nhai lại cái trái đắng ấy x10 lần. Nhưng cho dù thế, mình vẫn hy vọng anh ta sẽ tìm thấy một người phù hợp, để anh ta có thêm những suy nghĩ đúng đắn hơn về bản thân anh ta, hay có một liệu trình cho việc chữa lành chính sự tự làm độc hại của bản thân anh ta.
Nói chung là vậy thôi, mình mong mình có thể duy trì nhịp viết này đều đặn, vì thực sự viết hay gõ suy nghĩ ra giúp mình rất nhiều trong việc lớn lên về tâm hồn, và cả hiểu hơn bản thân mình nữa.
Chúc mừng vì công việc mới, có vẻ thuận tiện hơn cho sự trau chuốt về mặt tâm hồn nhỉ? Có thời gian và cảm hứng viết lách thật tốt. Hy vọng sẽ thấy được mạch cảm xúc của mày vững vàng hơn.
Quên những chuyện cũ kỹ đi, mùa hè càng ngày càng nóng mà.
ThíchĐã thích bởi 1 người