Be an animal?

Ảnh chú mèo tên Đậu của một chị fan Gintama mình add friend hồi còn Wibu.

Vì mình không thể tải nổi Hubble do chiếc mạng chậm chạp ở nhà, nên mình sẽ chuyển sang chủ đề của ngày số 5 luôn để không đánh mất nhịp viết.

Nếu được chọn làm một gì đó khác với là một con người, mình muốn làm một con mèo hoặc một con cún. Ngày xưa thì mình thích làm mèo hơn, vì những chú mèo sẽ luôn làm nũng chủ, đáng yêu, kêu cái thứ tiếng làm tan chảy nhiều trái tiêm sắt đá, và hơn nữa, chúng biết cách làm người ta chiều chuộng chúng. Giờ thì mình lại thích được làm một chú cún hơn, cún thông minh, trung thành, luôn tin tưởng vào chủ, và đặc biệt là cái tiếng kêu của chúng vào mỗi thời điểm khác nhau, mỗi cảm xúc khác nhau, kiểu đáng yêu như một con người khác vậy.

Mọi người bảo rằng, nuôi mèo giống như là nuôi con gái, còn nuôi cún giống như nuôi một cậu con trai hiếu động vậy. Uhm, ngày xưa mình thích làm một chú mèo vì mình thích mấy đứa bạn nữ tính, nhẹ nhàng đáng yêu dã man, giờ thì khi được thoả mái là mình, thì mình thích mình là một người năng động, hoạt bát hơn.

Hôm nay trong nhóm chat của hội những người xàm xí nói tới chuyện nuôi mèo, mình đã từ rất lâu rất lâu, cũng muốn nuôi một chú mèo ở nhà.

Kể một xíu về tuổi thơ, tuổi thơ mình ngập trong hai chú cún và một chú mèo chảnh choẹ, chú mèo là đực nên hay đi hái hoa dạo :)) còn hai chú cún dù đực dù cái thì đều ở nhà quấn quít lấy chủ, và mình quý chúng lắm. Một năm dỗ ông nội, bố mình liền trực tiếp làm thịt chú cún đực, mình vẫn nhớ ngày đó mình về tới nhà, không còn thấy bóng dánh chú cún chạy ra ve vẩy, hỏi bố rằng chú đâu, bố trong hơi men rồi nói rằng “Trên đĩa cả đây này”. Trẻ con hồi bé thì biết gì đâu, mọi người bảo ăn thì ăn thôi, đâu có thấy buồn nhiều như những ngày bây giờ nhớ lại. Có một lần mình cũng nằm ngủ cạnh mẹ, nhắc lại chuyện ấy, mẹ cũng bảo buồn vì bố mình làm thịt chú ấy, không biết là vì lí do gì, nhưng từ ngày đó tới giờ nhà mình không thể nuôi thêm bất kì một chú cún nào khác.

Tuổi thơ của mình ngây thơ trong sáng lắm, nhưng nhiều khi mình vẫn cảm ơn bố mẹ vì mình được sống ở nông thôn, tiếp xúc với đủ thứ con, để làm giàu thêm đủ thứ suy nghĩ cũng như là quan sát của mình. Mặc dù câu chuyện ấy đôi khi không vui, không phải là happy ending, nhưng nó để cho mình một thứ cảm xúc rất mạnh mẽ về sự mất mát.

Trở lại với chuyện nuôi mèo, khi mình nhận lời nuôi mèo, mình thấy bản thân cũng hơi bồng bột :)) mình đã lái xe trên đường với đủ mọi suy nghĩ về những trường hợp mình sẽ nuôi một chú mèo ra sao, bằng cách đặt bản thân mình vào chú mèo mình sẽ nuôi ấy. Mình sợ ẻm ấy sẽ phải cô đơn vì mình sẽ gần như luôn đi làm ít nhất 8 tiếng mỗi ngày, mình lo những ngày đi làm về mệt mỏi, “cức” rồi giấy rác ẻm sẽ cắn tung cả nhà, hay một ngày đẹp trời, em liền chui khỏi nhà qua những ô cửa sổ không kín của nhà mình… Hay hiện tại, phòng mình đang khá là bé để chào đón thêm một thành viên nhỏ bé khác? Nhưng cái thuận lợi duy nhất mình nghĩ tới, là mình sẽ có thêm một người bạn cùng phòng đỏng đảnh hơn tỷ lần những người bạn cùng phòng khác. Mình sẽ luôn có người để tâm sự cùng nhưng không bao giờ trả lời, hay một người bạn mà sẽ luôn phá bĩnh mỗi khi mình làm việc, có thể tiện tay khua đổ mọi trật tự mình đang sắp xếp cho căn phòng, một người bạn đáng iu và luôn biết làm nũng. Và nếu mình là một chú mèo, mình sẽ cần gì nhất từ người chủ của mình?

Mình sẽ suy nghĩ thêm được gần 3 tháng nữa chuyện nuôi mèo, nên trước thời gian đó, mình vẫn còn đủ thời gian để đắn đo và học cách nuôi mèo mà hiu.

Hôm nay tạm viết vậy đã, mình mong có thể đọc được hubble link của mình sớm!

Đăng bởi shimenguu

I’m Shi. This is my journey in the 8-week-practice Freewriting.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu