#3

Hôm nay là ngày cuối tháng 5, và như thường lệ, mình sẽ vẽ lịch cho tháng tiếp theo – là tháng 6.
Mình không biết thói quen này hình thành bằng cách nào và không nhớ từ bao giờ nữa, mình thích vẽ lịch các thứ, trang trí bằng một lô sticker và treo nó ngay cạnh góc học tập hoặc môt chỗ cực kì dễ nhìn để hằng ngày mình nhớ xem hôm nay mình có plan gì không.
“A life without a plan is just a wish” – tới giờ mình mới hiểu rõ câu này. Khi mình bắt đầu thất nghiệp, mình bắt đầu nhận thức rõ ràng hơn việc tạo cho mình một plan về việc làm gì mỗi ngày, kiểu mình cũng sẽ hay hỏi bản thân mình rằng mình thực sự mong muốn điều gì, và mình lúc đó đã chán ngắt với cảnh thức tới 3-4h mỗi đêm, và ngủ hơn 12 tiếng buổi sáng mỗi ngày, và chẳng làm được gì.

Mình rất thích góc học tập và làm việc của mình hiện tại, nó là một cái bàn đủ to, để mình có thể bày cả sách đọc, sách chuyên ngành, một hộp đựng rất rất nhiều văn phòng phẩm các loại của mình, để bánh kẹo cũng đủ luôn, và có thể vừa cả laptop lẫn ngồi học được. Đây là chiếc bàn mình thửa lại từ những người ở phòng mình đang thuê, đã để lại. Mình nhớ ngày mình mới chuyển tới, mình đã lau dọn, rồi dày công dán bàn cẩn thân để nó sạch sẽ hơn. Và giờ thì nó trở thành khu yêu thích nhất của mình hihi.
Mình thích những lúc tắt cảm hứng, mình sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cửa sổ phòng mình luôn tràn ngập nắng gió và mây trời, thỏa sức cho một đứa mơ mộng như mình :))) Và hôm nay bầu trời xanh ngắt, cùng vài gợn mây, nhưng nóng vô cùng. Gió là như thế nhưng chủ yếu để lan tỏa hơi nóng.

Mình thích một căn phòng thoáng và có ánh nắng tự nhiên chiếu vào. Khi mình chuyển sang đây, mình thấy phòng mình như là thiên đường vậy. Phòng cũ của mình nằm trong một con ngõ, là tầng 3 trong nhà 7 tầng. Vì trong ngõ nên thật khó để mình có những ngày không cần bật đèn điện. Hơn nữa nó vô cùng bí. Bạn cùng phòng mình bày đồ ở mọi nơi trong phòng, và nó không thích mở cửa phòng cho gió thổi bay mùi khó chịu trong phòng.
Khi tự nhiên nhắc tới bạn cùng phòng cũ, Lần cuối của Ngọt chợt nổi lên =))
Sau khi mình chuyển đi, mình và nó không còn làm bạn nữa. Mình có buồn, nhưng không hề tiếc. Mọi người nhiều người đã bênh nó, vì cho rằng mình là một đứa ngỗ nghịch và ích kỉ, chủ nghĩa cá nhân các thứ. Nhưng mình đã không quan tâm nhiều nữa. Thứ duy nhất mình quan tâm, là nó có xuất hiện ở những hoạt động chung mà mình tham gia hay không? Mình không biết có phải bản thân nhỏ nhen không, khi mà mình chỉ mong ước 1 điều rằng đừng bao giờ gặp lại nó =)) nhìn ngứa mắt lắm, kiểu như là khi đã ghét ai thì kể cả người ta có thở thì mình vẫn cứ ghét ấy :))) Mình khẳng định là mình ghét nó, hoặc là nó của 1 năm trước, còn bây giờ mình không biết nó thế nào rồi đâu. Mình (có thể) là 1 dạng thù dai nhớ lâu, khi mà mình nghĩ là mình sẽ căm ghét nó không chỉ hết vài năm nữa đâu.
Đây đã từng là một cái kết mà má mình đã nói trước khi mọi chuyện xảy ra. Mình đã làm mọi thứ có thể để mọi chuyện được cởi mở hơn, nhưng điều mình nhận lại là một con người hai mặt. Mình muốn kể hết tật xấu của nó ra, nhưng điều ấy thực sự không cần thiết và cũng như rất vớ vẩn và trẻ con. Nhưng mà nhiều khi mình lại thấy bất công với mình lắm, kiểu như hết lòng yêu quý ai xong không ngờ về sau người ta lại phản bội và cho mình những cái liên hoàn vả ấy.

Sau khi trải nghiệm lần ở chung gần nhất thế, mình quyết định dọn ra ở một mình. Ở một mình cho mình nhiều điều lợi mà mình chưa bao giờ nhận được. Mình chăm chỉ dọn nhà, tới nỗi mẹ mình còn phải thốt lên là sạch sẽ, mà chắc ai cũng biết logic của các bà mẹ là có bao giờ thấy con mình sạch sẽ đâu, vì tỉ lần mình đi ở ngoài mẹ mình ra thăm đều dọn lại rồi chê bai “Con gái con đứa”, thế mà =))
Mình có thể tạo nhiều góc cho tâm hồn của mình hơn, thỏa mái thích làm những việc mình thích, tự lo cho mình những bữa ăn chất lượng hoặc không, mình tự có được lựa chọn riêng của bản thân mình. Nhưng đôi khi mình thấy cô đơn. Hạn chế của ở một mình khi mình còn nghèo đó là việc sẽ nghèo bền vững và cô đơn. Bạn trai mình không thể qua ở cùng mình, vì cả hai đứa đều vẫn còn những dự định riêng và chưa thể tự lo cho bản thân, nên hai đứa chỉ cùng nhau vun vén cho tương lai thôi, chứ giờ chưa phải lúc. Việc cô đơn lâu làm mình sợ xem phim hành động và xem phim ma =)) mình vốn không xem phim ma, nhưng trc ở có người sẽ bớt bị sợ hãi khi ngủ, còn giờ chỉ cần tưởng tượng thôi thì đã phải ôm tỏi đi ngủ rồi =)) Nhưng mình lại có thêm nhiều hơn thời gian để biết về bản thân mình, và mình cũng học được cách trân trọng những điều mình đang có hơn. Nói chung là suy nghĩ sâu hơn ngày xưa chút, chứ không chỉ là việc cóp nhặt những suy nghĩ của người khác nữa.

Có một việc mình mới tìm ra, là khi mình stress, mình thích đi gập quần áo, giặt quần áo hoặc là dọn nhà. Mình thích cảm giác mọi thứ ngăn nắp, ngọn gàng và xinh đẹp. Dù nhiều khi mình vẫn có thói quen bừa bộn, nhưng mình luôn tìm cách để nó bừa bộn đúng chỗ và ngăn nắp đủ. Đấy được coi là một triệu chứng của OCD, nhưng mình thấy điều này tốt =)) vì nhà cửa và đồ đạc ngăn nắp, gọn gàng, sạch sẽ, xinh xắn, và thơm tho sẽ là một mẹo tâm lí rất tốt cho việc kỉ luật bản thân.

Xong hôm nọ đi ăn với Hà béo, khi câu chuyện về nghề nghiệp dừng lại, cả hai bàn chuyện về việc đi ở trọ. Cả mình vs Hà đều công nhận việc ở một mình thích thực sự, thỏa mái và tự do, thậm chí tự phát triển cho mình luôn. Rồi vô tình nhắc về chuyện Nhà chung, chuyện về chị H và những người em, mà Hà không biết chuyện về C chuyển đi. Nhắc tới Hà mới nhớ chuyện về lời hứa ăn khao với Hà :))

Và tháng 6 tới rồi, mình đã đăng kí vé tháng xe bus để đi bus tháng 6 này, vì nghe nói tháng 6 mình có hạn xe cộ gì đó…Mong rằng tháng 6 sẽ đối đãi với mình và mn thật tốt, vì mình vốn rất yêu tháng 6 hằng năm, là những ngày nghỉ hè ôn thi lên cấp 3, lên đại học bla bla…

Đăng bởi shimenguu

I’m Shi. This is my journey in the 8-week-practice Freewriting.

Một suy nghĩ về “#3

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu