
Chuyện rằng hôm nọ mình về quê, và mình được gặp lại những người bạn mình vẫn giữ liên lạc trong vòng 5 năm qua, kể từ khi rời trường cấp 3 và lên đại học.
Chuyện sẽ chẳng có gì để mình đáng phải bận tâm, nhưng khi câu chuyện luôn bắt đầu bằng việc một người bạn của mình kể quá nhiều về công việc và môi trường làm việc của cô ấy.
Chưa bao giờ mình lại có cảm giác xa lạ với những người bạn này tới vậy. Mình cảm thấy bức bối, khó chịu và muốn đi về ngay lập tức vì câu chuyện dù đã cố lái hướng nào vẫn luôn tập trung vào phần ‘nói về một ai đấy’. Chuyện con gái, đấy là điều bình thường, nhưng nó nên dừng ở một mức độ đủ vui, đủ biết, đủ hay chứ không nên quá tới mức để buổi gặp nhau là buổi nói xấu một ai.
Mình cứ nghĩ rằng bạn bè lâu không gặp, người ta sẽ tò mò về cuộc sống của nhau bấy giờ, đang làm gì, chuẩn bị ấp ủ điều gì, hay đời sống đi làm có gì vui, nói chung là một thứ một ít cho một câu chuyện gặp mặt lâu ngày. Nhưng có lẽ do mình đã hơi ảo tưởng quá đà, nên ngã từ trên rất cao xuống đau quá.
Lúc đầu, mình đã nghĩ rằng có thể do sự khác biệt suy nghĩ vốn có của ba đứa, nên là mình bị lạc lõng giữa cuộc nói chuyện. Mình còn tự vấn bản thân rằng, có phải do việc sống một mình, ít bạn bè dẫn tới mình như vậy? Mình nghĩ đây là một phần.
Nhưng phần khó hiểu nhất là bạn mình rất vui vẻ việc kể chuyện ấy, sẵn sàng kể với toàn bộ những người bạn ấy biết về việc đấy. Và với phần là một người không quá thích việc như vậy, thì mình đã luôn chọn im lặng, và những phần vô thưởng vô phạt sẽ bình luận thêm.
Một phần do việc suy nghĩ quá lan man của mình, bạn mình làm mình nghĩ tới chuyện nếu ngược lại, cậu ấy là người bị mang ra như vậy, cậu ấy sẽ làm gì? Thất vọng chán chường, trốn tránh rồi tự thu mình trong vỏ của bản thân, hay đối mặt bằng cách thà cứ vui vẻ và cho rằng những lời shaming ấy như đang khích lệ mình cố gắng hơn.
Đột nhiên sau chuyện này, mình nhận ra mấy đứa bạn mình chơi cùng thuộc một dạng người mình ghét :))). Sau thời gian một mình, mình bị ám một thứ suy nghĩ negative nhiều hơn về những người mình đang chơi cùng, và cứ theo thời gian, một là mình sẽ ghét hơn, hai là mình sẽ re-connected, hoặc ba là keep going on và hiểu rằng đó chính là con người của người ta. Và phương pháp số 1, còn được mình tự gọi là phương pháp loại trừ, tức không thể chấp nhận thì thôi miễn xuất hiện trong cuộc đời nhau, trừ tình huống khó.
Thật ra tới tận lúc này, mình vẫn tự hỏi vấn đề của bản thân cần được giải quyết như thế nào? Hmmmm