Hôm nọ mẹ gọi điện lên, trong khoảng 30p nói chuyện thì tới cuối câu chuyện, mẹ lại nhắc về việc điện thoại của bố:
“Này điện thoại của bố m lại hỏng r đấy, con tìm mua cho bố cái mới đi nhé”.
Khi mà nhu cầu xã hội, hay chính bản thân mình lên cao, mình lại muốn tìm cho bố một con gọi để gọi là phù hợp xu thế hiện nay, thế nhưng,
“Bố m chỉ cần cái nào mà nghe gọi được, màn hình dễ nhìn, bền và nghe đc đài thôi”
Mình mới tự hỏi là, khi mà người ta liên tục chạy đua theo công nghệ, tại sao bố mình lại chỉ cần một con điện thoại đơn giản như thế? Khi mà mẹ mình có thể săn sale shopee, đọc báo lướt fb các thứ cứ gọi là ầm ầm; còn bố mình vẫn trung thành với báo giấy, với điện thoại 2G? Là do bố mình lạc hậu, bảo thủ, hay chỉ đơn giản là bố mình chỉ cần đáp ứng nhu cầu quan trọng nhất với cái điện thoại là như vậy thôi?
Một tuần vừa rồi điện thoại mình cũng hỏng, nó bị hỏng cái màn hình bên trong theo một tai nạn ngu ngốc của mình ấy, và mình thấy bức bối vô cùng. Bởi lẽ mỗi ngày thức dậy việc đầu tiên của mình là check Zalo (do công ty mình mn thường liên hệ qua Zalo), check fb xem có video nào của Hospital Playlist không (thứ phim hiện tại mình đang mê mẩn), rồi lướt shopee xem đơn hàng của mình tới đâu rồi; xong mới ngồi dậy làm những việc phải làm. Một tuần hỏng điện thoại, mình ngủ tới mấy giờ dậy cũng được, vì báo thức cũng pay màu theo; công việc thì dậy lúc nào cũng tập trung làm phát xong luôn, đi theo kịp deadline và kịp cho người nối đuôi mình check lại, nên cũng không phải lo lắng check Zalo nhiều; đều đặn ăn tối xong xem Friends hoặc Hospital Playlist trong thỏa mái; may mắn là điện thoại còn kết nối được tai nghe, nên ai gọi điện vẫn ấn nút trên tai nghe để nghe được, nhạc cũng chỉ cần ấn nút là sẽ tự phát, ấn 2 lần next bài, 3 lần thì back; thậm chí mình còn tiết kiệm thời gian được tới nỗi là mình bắt đầu đọc tiếp sách dở dang trên Kindle, việc mà mình đã thường skip trong khoảng 1 năm nay (kể từ ngày mua luôn nhé :v).
Tóm lại là, mình nhận ra nhu cầu của mình với cái điện thoại không nhiều như mình nghĩ. Hoặc là với đa phần mọi thứ đầy đủ tiện như mình đang tưởng tượng.
Khi mà mọi thứ đều đang rất vội vàng và chạy theo những cuộc đua chưa biết bao giờ sẽ là hồi kết, mình thấy hơi mất ổn định.
Trước đây mình cứ nghĩ mình là đứa dễ bị so sánh vs bạn bè trên mạng xã hội nhất, kiểu như là “áp lực đồng đẳng” ấy, khi mà bằng tuổi mình, lương tháng người ta có 8 số 0, xe cộ xinh xắn; thì mình lại chẳng có gì lắm. Rồi hóa ra, là không chỉ mình mình bị, nó là cả một hệ lụy từ việc mạng xã hội phát triển quá nhanh.
Bước đầu để khống chế áp lực này, mình chọn từ từ thoát dần khỏi MXH, mình chọn unfollow những người có sở thích khoe khoang của cải vật chất nhiều hơn, mà chọn follow những nguồn suy nghĩ có chất lượng. Nghe nhạc nhiều, mình thấy cũng hơi bị vô dụng, mình chuyển sang nghe Podcast, đợt này mình bắt đầu nghe của NPR – Đài phát thanh công cộng quốc gia, và mình hứng thứ hơn với việc tìm hiểu những thứ đang diễn ra quanh mình, trên cả toàn thế giới này, chứ chán lắm đọc tin điểm báo showbiz VN…
Cho tới hiện tại, mình vẫn luôn tự tìm hiểu câu hỏi mình là ai, và mình có ý nghĩa gì? Nhưng mà chả tìm ra được. Có một câu hát của Thành Luke mình rất thích “Ôi câu trả lời, ở đâu đó trong em mà thôi – có khi nhìn về bao năm trước, vẫn những gì ở bên cạnh mình, câu trả lời”, nên mình nghĩ là mình sẽ bớt áp lực phải tìm ra bằng được trắng đen cho câu hỏi đấy, bằng cách cứ tiếp tục bước đi và suy ngẫm, rồi một ngày nó sẽ tới.
Quay lại với chiếc điện thoại của bố, mình đặt onl cho bố một cái nokia gì đấy quên tên rồi, khi mà thời thế thay đổi, thì con trắng đen 1280 huyền thoại cũng chẳng còn được bán nữa, nó thay thế bằng những loại có màu, có dung lượng pin cao, độ bền ấn tượng hơn. Hiện đại hơn, thì càng dễ tìm được yêu cầu của mình hơn, đấy là một điểm lợi. Nhưng khi quá nhiều lựa chọn, cũng lại là một cái áp lực kì lạ khác.
Nhưng mà cuộc sống là một chuỗi lựa chọn, và thứ ta phải chấp nhận là chi phí cơ hội – đây là bài học đầu tiên của mình hồi học đại học, môn Vĩ mô của cô trưởng khoa, ôi và mình thích cái trí nhớ nhảm nhí của mình hoho.