một ngày như mọi ngày, khi tui nhận ra là tui vẫn chưa closed chiếc blog xàm xí này, và hôm nay tui đã quyết định vào lại blog của mình, để cập nhật chẳng hạn.
thì ra năm ấy tui đã lập hẳn 3 cái wordpress bằng 3 cái mail khác nhau, để khi tìm lại khổ sổ mới tìm được cái mail mình đã lậ blog từ hồi nào *happycrying memes*. và thế là tui nhận ra mình có tận mấy bản draft từ năm 2019 mà chưa được đụng vào.
sau hẳn 4 năm chưa thêm 1 post, giờ nhìn lại thấy xung quanh mình có nhiều chuyện hơn, nhiều thay đổi hơn.
một ngày tui nhận ra mình giống như Chang Hae trong “My liberation notes” – là tự dưng nhận ra mình trưởng thành khi không phải chuyện gì cũng nói.
“I live in a constant state of fear and misery
Do you miss me anymore?
And I don’t even notice
When it hurts anymore”
