
Chủ đề hôm nay (thật ra là từ 2 hôm trước mà mình toàn bận này làm này xong quên không viết được), là điểm mạnh điểm yếu của bản thân.
Đôi khi mình nghĩ, một người giống như một biển quảng cáo với nhiều hơn 2 thông tin ấy, có nhiều tin tức vớ vẩn xàm xí, nhưng cũng nhiều tin tức bổ ích. Và điều này gợi mình nhớ tới Bumble Bee ở Transformer, khi cậu ấy bị mất giọng nói, nhưng vẫn có thể ghép từ nhiều câu nói khác nhau từ những radio tần số khác nhau và lồng vào, và dần dần ghép thành những câu hoàn chỉnh để biểu đạt cho suy nghĩ của mình.
Câu chuyện sẽ càng xàm xí hơn nếu mình không đi vào ý chính hihi. Nhưng mà mình vẫn phải nói thêm, lí do vì sao mình lại suy nghĩ về chủ đề này nhiều, vì mình chưa hiểu bản thân mình đủ, mình nghĩ thế. Mình nhớ tới 1 đồ thị 4 điểm mà đợt trc học, mình không nhớ rõ tên lắm, nhưng nó chia mức độ hiểu bản thân ra 4 phần, điểm mù, điểm người khác thấy mình không thấy, điểm mình thấy người khác không thấy, và điểm cả 2 đều thấy. Thì mình thấy mình có rất nhiều điểm mù và điểm người khác thấy. Lí do cho điều này, đến một phần từ nhiều phần suy nghĩ mình từng không tin tưởng bản thân mình, như là mình vẫn hay hỏi một người khác trước mỗi sự lựa chọn cho bản thân, thay vì tự mình đi tìm hiểu và lựa chọn thật kĩ. Hiện giờ, mình đang mở rộng được kha khá phần mù của bản thân mình rồi, nó vẫn là một quá trình dài nữa, nhưng mình hiện tại đang khá hạnh phúc với bản thân mình hihi.
1. Về điểm mạnh: đa phần đây là câu hỏi mình luôn được hỏi khi đi phỏng vấn xin việc, và câu trả lời của mình luôn là sự linh hoạt và trách nhiệm. Điều này mình nhận ra được khi mình từng trải qua 2-3 công việc lăng nhăng khác nhau, mình nhớ những cảm giác tội lỗi mà bản thân không hoàn thành việc, và sự linh hoạt, là nhờ việc mình có thể thay đổi cũng như phân tích hơi nhanh cần làm gì trong tình huống này tình huống kia. Mình nghĩ linh hoạt này đúng hơn là giải quyết vấn đề, và bản thân mình đang là đứa muốn giải quyết mọi thứ một cách triệt để, hiểu bản chất của nó để giải quyết nó.
2. Về điểm yếu, mạnh nhất của mình là sự cầu toàn. Ôi đôi khi mình ghét cái việc mình bị cầu toàn thế này lắmmmmm. Nhưng cái gì cũng có giá của nó hic, cầu toàn mang cho mình lên một tâm trạng là người luôn trễ deadline, hoặc sát đít deadline. Nhưng mà cảm giác làm xong một thứ của mình là tốn hàng nghì công sức ấy, xưa thì còn bực mình vì bị chê bai mỗi lần bài xong mac vẫn thấy sai, giờ thì mình chỉ mong là sai để còn sửa sớm trước khi quá muộn.
Thật ra viết về bản thân hiện tại là một điều đôi khi khá khó với mình, vì thực ra mình chẳng biết viết gì. Hồi trước mình có thể viết ra mọi thứ hằng ngày, suy nghĩ luôn tuôn trào ấy, nhưng giờ thì mình lại học được cách nào đấy để chọn lọc suy nghĩ, chọn lọc quan sát. Mình nghĩ là có thể mình đang sai hướng, vì điều cần chọn lọc nhất, đôi khi là cảm xúc.
Ngoài lề: Hôm nay là thứ 4, tức là chỉ 2 ngày nhữa là cuối tháng, là ngày mình được nhận lương. Vậy nên mình đã phi xe về nhà trong tâm trạng rất vui, vui lắm, vì đây là tháng đầu tiên mình được đi làm công việc mà mình đã mong chờ, đã tìm kiếm bấy lâu, và nình cũng làm bục mặt trên sức của mình. Về đến nhà, mình gặp một chị gái Ahamove. Trái ngược với mình, chị ấy lại mang một tâm trạng đầy buồn chán, và vất vả. Trước đâyy mình cứ nghĩ làm shipper chắc lương cũng cao lắm, vì thấy nhiều ông grab rồi now nủng công khai thu nhập cũng gấp đôi gấp 3 cái đứa Graduate như mình. Nhưng chị ấy lại thở ra một câu “Chết thật cả ngày trời được có từng này, thế này thì cuối tháng chết dở”. Mình chợt thấy buồn buồn, cũng chẳng hiểu sao nữa.
Đôi khi trên đường, mình gặp cả những chú những bác, già già như bố như mẹ mình, mà vẫn phải đạp xe chở hàng, đạo xích lô, người thì gầy rơ, hay tối thì hay gặp những người như vậy ngồi thất thểu đợi xe ở bến bus, mình chợt thấy mình may mắn. Đấy không phải là cái cảm giác vui sướng vì mình hơn người ta, mà là cảm giác của việc biết ơn, của việc trân trọng những gì mình đang có ấy. Như là có chiếc xe để đi làm đi chơi hằng ngày, có một cơ thể đủ khoẻ mạnh để đi làm mỗi ngày không lăn ra ngất, hay là một trí tuệ cũng thông minh và nhanh nhạy đủ để hiểu cả về kiến thức học lẫn một vài thứ đang xảy ra xung quanh. Tạm vậy đã.
Chú ý là viết ko ngừng, viết ko nhìn lại những gì mình viết và dừng khi thấy đã hết cảm xúc nhé. Viết tự do đôi khi không cần chau chuốt quá mà chỉ cần giải toả cho hết tâm lý của mình.
Btw, có những ngày sẽ cảm thấy mệt, nhưng có những ngày sẽ cảm thấy rất lâng lâng. Chúc mừng tháng lương đầu tiên nhé!!
ThíchThích
Hí hí chuẩn bị xúc Kindle là vừaaaaa
ThíchThích
Dù chẳng có gì trong tay những vẫn thấy lung linh lạ thường, sẽ là những ngày vật lộn nhưng vẫn thấy đâu đó niềm tin, hứng thú và lạc quan. Keep your dream!
ThíchThích